chia tay rồi tôi tìm được mối mới

CHIA TAY RỒI, TÔI TÌM ĐƯỢC MỐI MỚI

Chương 26: Cuộc sinh sống mới nhất.

Upload by Roja

Upload by Roja

Upload by Roja

Upload by Roja

Upload by Roja

Upload by Roja

Upload by Roja

Upload by Roja

Upload by Roja

Upload by Roja

Upload by Roja

Upload by Roja

Upload by Roja

Upload by Roja

Chương 26: Cuộc sinh sống mới nhất.

Chu An Ny ăn năn hận xanh rớt ruột, tại vì sao cô tớ lại sở hữu một đồng team heo như vậy.

Vào khi cô tớ đang được yên ổn tâm nhằm Lục U và Tưởng Đạc vô chống bản thân tìm hiểu tìm tòi “chứng cứ phạm tội”, Chu Mỹ Cầm ở  chống là ủi lại sở hữu tật giật thột, len lén đánh giá vô ngăn kép của tủ chén bát coi váy còn ở phía bên trong hay là không.

Bản gửi ngữ chúng ta đang được phát âm thuộc sở hữu Luvevaland.com. Nếu độc giả ở trang không giống minh chứng này đó là trang copy không tồn tại sự đồng ý của LuvEva land. Bản copy sẽ không còn khá đầy đủ. Mong chúng ta hãy tham khảo ở trang chủ yếu công ty nhằm phát âm được bạn dạng khá đầy đủ nhất hao hao cỗ vũ group dịch sở hữu động lực trả nhiều cỗ rộng lớn nhé.

Nhưng bà tớ lại ko ngờ rằng, Tưởng Đạc lại cho tất cả những người ở lại, bắt trái ngược tang bên trên trận.

Hiện bên trên người và tang vật đều tìm ra rồi, cái váy đang được bịa đặt vô chống là ủi.

Chu Mỹ Cầm đang được sớm hoảng loạn, ăn năn hận thưa không còn từng chuyện rời khỏi, thưa Chu An Ny sử dụng chi phí mướn bà tớ rời khỏi sao, sử dụng năm mươi ngàn nhằm bà tớ nghĩ về cách xử trí loại váy ê.

Ban đầu Chu Mỹ Cầm vẫn tương đối lo ngại, tuy nhiên sau bà tớ lại nghĩ về, loại váy cũng chẳng xứng đáng từng nào chi phí, nằm trong lắm thì bồi thông thường chục ngàn, bà tớ vẫn rất có thể nuốt được tư mươi ngàn.

Có điều bà tớ lại ko nghĩ về cho tới, đơn giản một chiếc váy thôi nhưng mà, người mất mặt lại ko buông ân xá như vật quý và hiếm gì ko vì như thế, thực hiện ầm chuyện này lên vì vậy.

Trước ê Chu An Ny bảo bà tớ thắp hoặc ném loại váy đó lên đường, chớ nhằm lại triệu chứng cứ, tuy nhiên bà tớ vì như thế tham lam chút lợi nhỏ nên mới nhất ỉm loại váy đó lên đường, sẵn sàng sau khoản thời gian xuống thuyền tiếp tục lén mang theo.

Vừa rồi quá thời gian quý khách vô chống Chu An Ny tìm hiểu trang bị, bà tớ hoảng loàn mong muốn tàn phá triệu chứng cứ, lại ko ngờ bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ ở đàng sau, Tưởng Đạc đang được sớm bố trí người nhằm bà tớ “tự chui nguồn vào lưới”.

Bản gửi ngữ chúng ta đang được phát âm thuộc sở hữu Luvevaland.com. Nếu độc giả ở trang không giống minh chứng này đó là trang copy không tồn tại sự đồng ý của LuvEva land. Bản copy sẽ không còn khá đầy đủ. Mong chúng ta hãy tham khảo ở trang chủ yếu công ty nhằm phát âm được bạn dạng khá đầy đủ nhất hao hao cỗ vũ group dịch sở hữu động lực trả nhiều cỗ rộng lớn nhé.

Vẻ mặt mày Chu Mỹ Cầm khổ cực khai rời khỏi toàn cỗ vụ việc. Sắc mặt mày Chu An Ny tái mét nhợt, rét mướt lập cập.

Cô tớ biết chuyện đánh tráo đang được vỡ lở thì kết quả tiếp tục nghiêm trọng.

Nếu Lục U báo công an, cực kỳ sở hữu kỹ năng cô tớ ko thể tới trường được nữa, sẽ ảnh hưởng căn nhà ngôi trường trực tiếp tay xua học tập.

“Lục U, tôi... tôi chỉ đùa với cậu một ít thôi.” Cô tớ kéo lấy ống tay áo Lục U, cố trầm trồ tự do thoải mái nói: “Cậu chớ xem là thiệt nhé, không người nào mong muốn trộm trang bị của cậu thiệt đâu, ai và lại thiếu hụt một cỗ lễ phục chứ, đùa cho tới mừng rỡ thôi nhưng mà.”

“Đừng thưa là đùa cho tới mừng rỡ, trộm đó là trộm.” Lục U hất tay cô tớ rời khỏi, tiếp cận cố gắng váy lên.

Chu An Ny trở ngại gượng gạo cười: “Không nên đang được tìm ra váy của cậu rồi sao, người nào cũng ko động vô nó, đang được êm êm rất đẹp, sao cậu cứ nên gặm chặt ko buông ân xá cho tất cả những người tớ thế.”

Nhưng, Khi Lục U lật mặt mày trái ngược của lễ phục rời khỏi, ko ngờ lại thấy một mảng rộng lớn bị lem mực đen ngòm.

Đầu cô ong ong, tay ko nhịn được lập cập rẩy.

“Êm đẹp?” Một tay Lục U tóm lấy phần cổ áo Chu An Ny: “Cô thưa cho tới tôi biết thế này gọi là êm êm rất đẹp à!”

Chu An Ny bắt gặp đàng sau cái váy White ê bị nhuộm một mảng đen ngòm, xoay đầu coi Chu Mỹ Cầm tức giận dỗi nói: “Là bà thực hiện sao?”

Chu Mỹ Cầm rét mướt lập cập, nhỏ giọng đáp: “Lúc tôi một vừa hai phải ỉm váy thì bao nhiêu người ê ko thưa tiếng này đang được vô đoạt lại, ko cảnh giác thực hiện sụp dung dịch nhuộm.”

Loại dung dịch nhuộm này vô chống là ủi thật nhiều, color này cũng đều có, dùng để làm sửa chữa thay thế những loại quần áo hiện đang có sắc tố không giống nhau của người tiêu dùng.

Chu Mỹ Cầm lại sụp loại thuốc chữa bệnh nhuộm này lên váy của cô ý, tuy vậy lúc này đang được tìm hiểu lại được, tuy nhiên chính vì loại thuốc chữa bệnh nhuộm này sẽ không thể giặt sạch sẽ, nên loại váy cũng trở thành diệt rồi!

Sắc mặt mày Lục U tái mét nhợt, lập cập rẩy cố gắng điện thoại cảm ứng thông minh lên, gọi 110 báo công an.

Rất thời gian nhanh tiếp sau đó, công an ngồi ca nô chạy cho tới, sau khoản thời gian căn vặn rõ rệt trường hợp thì đem nhì đầu sỏ thực hiện tội lên đường.

Lúc đầu Chu An Ny nghĩ về một cỗ ăn mặc quần áo thôi nhưng mà, dựa trên tính cơ hội bánh bao của Lục U, cô cũng sẽ không còn thực hiện to lớn chuyện. Không nghĩ về cho tới đợt này cô lại thực sự báo công an.

Việc này tiếp tục khiến cho cô tớ bị đánh dấu làm hồ sơ, mặt mày phía ngôi trường học tập chắc chắn cũng xử lý nghiêm khắc.

Chu An Ny kinh hãi vượt lên trước nhưng mà nhảy khóc, bắt lấy ống tay áo Lục U, thút thít cầu van cô banh cho tới cô tớ một con phố.

“Nể tình tất cả chúng ta đang được thân quen biết kể từ nhỏ, ân xá cho tới tôi một đợt lên đường, tôi không đủ can đảm nữa đâu.”

Sắc mặt mày cô tớ White bệch, không hề chút huyết sắc này, coi qua chuyện dường như kinh hãi thiệt.

Mặc kệ toàn cảnh mái ấm gia đình thế này, đánh tráo đó là hành động trái ngược pháp lý, vô trạm gác công an tiếp tục đánh dấu làm hồ sơ, tính năng này tiếp tục phát triển thành vết nhơ cả đời cô tớ.

Lục U coi cỗ váy bản thân nhưng mà bản thân tốn thật nhiều tâm tư tình cảm làm ra, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi bỏ dở cho tới cô thì có lẽ ai buông ân xá cho tới tôi?’

Cô nỗ lực lâu vì vậy, toàn bộ kỳ vọng đều bịa đặt bên trên cỗ váy đó, lúc này đã trở nên lòng ghen tuông ganh xứng đáng mỉm cười của Chu An Ny diệt toàn cỗ.

Lục U rét mướt lùng coi Chu An Ny, gằn từng chữ một: “Chuyện này, tôi chắc chắn tiếp tục truy cứu vãn cho tới nằm trong.”

Sau Khi trò hề này kết đôn đốc, Lục U ôm váy về chống, nghĩ về cơ hội sửa chữa thay thế.

Tưởng Đạc tuy vậy đã hỗ trợ cô tìm hiểu rời khỏi hung thủ, cũng cảm nhận được sự cảm kích và tiếng cảm ơn của cô ý, toàn bộ... đều tương tự anh mong muốn. Nhưng tâm lý anh lại siêu xấu xí.

Anh đứng bên trên ban công vô chống, coi sương chiều trĩu nặng điểm đàng chân mây, cúi đầu châm dung dịch.

Tưởng Tư Địch bó tay, phụ thuộc cửa ngõ hiên, coi bóng sườn lưng cô độc của những người con trai, rét mướt nhạt nhẽo nói: “Bố thưa cậu là sói con cái, trái ngược nhiên vì như thế nhằm đạt được mục tiêu nhưng mà ko kể từ thủ đoạn này cả.”

“Chị, sao lại thưa thế?”

“Chuyện váy dạ hội cậu đang được sớm vạc xuất hiện còn gì, vì như thế ko cũng sẽ không còn bảo người nhằm ý Chu Mỹ Cầm rồi.”

“Vẻ mặt mày người phụ nữ ê sở hữu tật giật thột, bị vạc hiện nay cực kỳ thông thường.”

Tưởng Tư Địch tiếp cận kề bên anh, cô phân tích: “Cậu đang được vạc hiện nay kể từ lâu rồi, tất yếu cũng đều có cơ hội lấy lại cái váy ê một cơ hội nguyên lành, ko nhằm nó bị hư hỏng. Nhưng cậu lại ko thực hiện như vậy, vẫn đợi cho tới giây sau cùng nhằm thể hiện nay trước mặt mày đái thanh mai của tôi.”

Sắc mặt mày Tưởng Đạc dần dần trầm xuống, ko thưa được tiếng này.

“Hay cho 1 chiêu một mũi thương hiệu trúng nhì đích, một vừa hai phải nhằm em ấy đem lòng cảm kích cậu, lại cản ngăn việc em ấy tìm hiểu đầy đủ chục triệu.” Tưởng Tư Địch rét mướt lùng chế giễu: “Cái bẫy liên trả này một vòng lại một vòng, cô bé bỏng đơn giản, không tồn tại tâm cơ như Lục U trốn cơ hội nào thì cũng ko thể bay ngoài bàn tay của con cái cáo già cả là cậu.”

“Em ko nên thánh nhân, em đơn giản... Tưởng Đạc.”

Cầu nhưng mà ko được, ko kể từ thủ đoạn thì sao chứ.

Tưởng Đạc xoay người tách lên đường, ko nối tiếp nhiều tiếng.

Ở đàng sau, Tưởng Tư Địch thưa với anh: “Sói con cái, chớ quá trớn, quí một người ko nên kỳ vọng người ấy niềm hạnh phúc hoặc sao, cậu đang khiến đồ vật gi thế.”

“Chị biết cảm hứng trơ đôi mắt coi người bản thân yêu thương, người bản thân chở che rộng lớn chục năm rớt vào vòng đeo tay người không giống, còn nên mỉm mỉm cười chúc mừng hạnh phúc là gì không?”

Tưởng Tư Địch không hề gì nhằm thưa.

Tưởng Đạc liếc cô, lòng đôi mắt là 1 trong miếng tối tăm –

“Để em thưa cho tới chị, loại cảm hứng ê.... sinh sống ko vì như thế bị tiêu diệt.”

--

Năm trong năm này, từng tối lâu năm anh đều trằn trọc, sinh sống ko vì như thế bị tiêu diệt. Bây giờ đang được về bên, Tưởng Đạc đem kệ toàn bộ. 

Anh chắc chắn nên giành được cô, ko tiếc bất kể giá bán này, ko kể từ bất kể thủ đoạn này, thân thuộc thể của cô ý, thương yêu của cô ý, nụ mỉm cười và nước đôi mắt của cô ý, niềm hạnh phúc nửa đời của cô ý... toàn bộ anh đều mong muốn.

Trên boong thuyền trống không vắng tanh, xúc cảm của Tưởng Đạc cuồn cuộn như sóng biển lớn, anh gầm nhẹ nhàng một giờ nhằm vạc tiết, đấm một quyền lên cột buồm.

Đúng thời điểm hiện nay, Lục U ôm cỗ lễ phục đã trở nên lem mực, ấn định cho tới chống là ủi nhằm xử lý,

Nhìn thấy tâm lý Tưởng Đạc ko trúng, cô chạy bước nhỏ qua chuyện đây: “Anh nổi điên đồ vật gi thế.”

“Không sở hữu gì.”

Cô di động cầm tay nên của anh ấy lên, lật úp bàn tay xuống, nhìn thấy xương ngón tay bên trên mu bàn tay đang được ửng đỏ au, sây sát cả domain authority, lòng đôi mắt xẹt qua chuyện vài ba phần ko nỡ, cô trách cứ cứ: “Tức giận dỗi với ai thế hả!”

“Với...”

Bản thân thuộc anh.

Tưởng Đạc cảm biến được xúc cảm êm ả Khi cô vuốt qua chuyện mu bàn tay anh, trái ngược tim cũng trở thành mềm mại và mượt mà.

Cô coi anh một chiếc, nhu hòa hỏi: “Tâm trạng anh ko chất lượng tốt à?”

“Ừ.”

“Cãi nhau với chị à?”

“Em còn tồn tại tâm trí quan hoài người không giống à?” Tưởng Đạc áp bức tâm tình, coi cỗ váy đang được treo bên trên cổ tay cô: “Lửa cũng chuẩn bị cháy lên trên người bản thân rồi.”

Lục U cũng đều có chút nhụt chí: “Mực nước này sẽ không giặt sạch sẽ được, trái ngược thực không hề cơ hội này cả. Chu An Ny và Chu Mỹ Cầm vượt lên trước kinh tởm, chuyện này em chắc chắn tiếp tục truy cứu vãn cho tới cùng!”

Tưởng Đạc coi vẻ mặt mày căm giận dỗi, không can tâm bên trên mặt mày cô, anh mong muốn thưa gì ê, môi khẽ nhếch lên, tuy nhiên rồi lại ko thưa được gì.

Lục U xoa xoa mu bàn tay Tưởng Đạc, êm ả thổi vô chỗ bị thương bên trên xương ngón tay: “Không nhức à?”

“Không sở hữu cảm hứng.”

“Không sở hữu cảm hứng thì lại giắt bệnh dịch rồi.”

Cô lo ngại nhất là triệu chứng hưng cảm của anh ấy, tuy vậy đang được thưa là trị ngoài rồi, tuy nhiên vóc dáng một vừa hai phải rồi của anh ấy khiến cho cô thiệt sự cực kỳ kinh hãi.

“Đừng tự động tổn hại bạn dạng thân thuộc nữa, sở hữu gì ko mừng rỡ cứ thưa với em.”

Trong đầu và trong thâm tâm Tưởng Đạc trống không trống rỗng, quỷ xui quỷ khiến cho nhưng mà gọi: “Lục U.”

Cô ngước đôi mắt lên coi anh: “Gì thế?”

“Có thể chớ hận anh ko.”

Cô thiếu hiểu biết, mỉm cười cười cợt đáp lại: “Tại sao em nên hận anh chứ?”

Tưởng Đạc coi lúm đồng điếu xanh ngắt bên trên khóe mồm cô, coi nó hệt một đứa trẻ em, anh chấp nệ nói: “Đừng nhằm ý, thưa vậy là em cứ chấp nhận là được.”

“Ồ, em đồng ý với anh.” Lục U dành hết thời gian với chuyện lễ phục, cũng ko căn vặn tăng gì nữa, xoay người tách lên đường.

“Chuyện lễ phục, cần thiết chung một tay thì thưa với anh.”

“Anh thì chung được gì chứ, anh cũng đều có nên u hứng đầu đâu, lẽ này lại đổi mới rời khỏi được cho tới em một cỗ váy xinh rất đẹp và một song giầy thủy tinh ma à.”

Anh mỉm cười nhạt nhẽo đáp: “Anh ko nên u hứng đầu, anh là hoàng tử ko quan hoài em sở hữu giầy thủy tinh ma hay là không.”

“Em chuẩn bị nôn rồi, thiệt đấy, anh lặng lên đường.”

Lục U xoay người, vẫy vẫy tay, ý bảo anh tự động bản thân xử lý lên đường.

Nhìn bóng cô nàng nhỏ, Tưởng Đạc cảm nhận thấy điểm đen ngòm tối được ỉm kín trong thâm tâm bị sương quáng gà dày quánh bao phủ lấp không tồn tại độ sáng.

--

Lục U đứng vô chống là ủi, cau mi coi cỗ lễ phục nường tiên cá trước mặt mày.

Chiếc váy đó vốn là color nhạt nhẽo, đem phong thái hồn nhiên, yên bình và xinh xắn, tuy nhiên lúc này lại bám một vệt black color rất rộng lớn.

Mặc kệ Lục U nỗ lực lấy cây bút vẽ viền hoa, nỗ lực đổi mới phần lem mực black color ê phát triển thành hình vẽ rời khỏi sao, toàn bộ đều... thất bại.

Chiếc váy dạ hội nường tiên cá này còn có sắc tố tối giản, phong thái cực kỳ phù hợp với sự trong sáng của hero chủ yếu, mặc dù cho đạt thêm ngẫu nhiên đàng đường nét hoặc sắc tố này không giống vô đều tiếp tục trở thành cực kỳ không bình thường.

Lục U ở quầy là ủi ngây người cho tới khuya, giải pháp này cô đã và đang nghĩ về qua chuyện, cách thức nào thì cũng đều vận dụng, tuy nhiên không còn đàng xoay trở.

Xem thêm: còn gì đau hơn chữ đã từng

Bộ lễ phục này, coi như thể trọn vẹn hư hỏng rồi.

Cô ôm siết lấy cái váy, ngán chán nản ngồi xuống nền nhà rét mướt như băng, ngồi lặng ê coi ánh đèn sáng bên trên đỉnh đầu. 

Buổi chiều thân phụ sở hữu gọi điện thoại cảm ứng thông minh cho tới, úp úp banh mở chuyện bệnh dịch tình của u đang được nặng nề rộng lớn thật nhiều, lúc này đang được vô chống che chở đặc trưng. 

Cô hiểu thân phụ bản thân, còn nếu như không nên vạn cực chẳng đã, ông tiếp tục vô cùng ko gọi cho tới cô nhằm căn vặn chi phí thuốc thang.

Lục U ngay tức thì gửi cho tới ông nhì mươi ngàn tệ, lúc này thẻ của cô ý đang được trống rỗng tuếch rồi.

Hết sạch sẽ, còn nợ tăng chục triệu.

Lục U gọi điện thoại cảm ứng thông minh cho tới Thượng Nhàn Thục, báo với chị ấy chuyện xẩy ra bên trên thuyền, cùng theo với cỗ lễ phục đang được không hề cơ hội này sửa chữa thay thế, có lẽ rằng Lộc Phong lỡ mất mặt liên hoan sắm sửa thời điểm cuối tháng này của ICLO rồi.

“Không sao đâu, không tồn tại ICLO thì tất cả chúng ta còn rất có thể liên hệ với nền tảng không giống nhưng mà.” Thượng Nhàn Thục nghe rời khỏi sự nghẹn ngào vô tiếng nói của Lục U, chị ấy an ủi: “Em chớ vượt lên trước nhằm trong thâm tâm, trên đây chỉ là 1 trong thất bại nho nhỏ, một con phố ko thể lên đường được, thay đổi đàng không giống quay trở lại là được, cũng may tất cả chúng ta cũng không tồn tại tổn thất rộng lớn gì, đơn giản một chiếc váy dạ hội thôi nhưng mà.”

“Xin lỗi, Thượng phu nhân, thực sự van lỗi.” Lục U càng nghĩ về càng nhức lòng: “Là em ko nhằm ý cho tới cái váy dạ hội, xứng đáng lẽ em nên ko tách ngoài nó nửa bước, nên coi chừng nó.”

“Đừng không dễ chịu nữa, đợt này em lên đường vốn liếng là nằm trong em trai ra bên ngoài du ngoạn, chớ nghĩ về những chuyện này nữa, nghịch ngợm sung sướng lên đường nhé. Đợi em quay trở lại, Lộc Phong của tất cả chúng ta có lẽ rằng tiếp tục bận lắm đấy.”

Sau Khi hớt tóc điện thoại cảm ứng thông minh, Lục U ngửa đầu lên, cô nhắm đôi mắt lại, thay đổi thiệt sâu sắc, phục sinh tâm lý.

Cô biết, tuy vậy Thượng Nhàn Thục yên ủi ngược lại cô, tuy nhiên thiệt rời khỏi trong thâm tâm chị ấy chắc chắn cũng khá tuyệt vọng.

Thượng Nhàn Thục đang được rước toàn bộ chi phí tích chung sụp không còn vô Lộc Phong, kỳ vọng rất có thể dựa vào trên đây rất có thể thay cho thay đổi góc nhìn của những người căn nhà ck so với chị ấy.

Để người không giống tuyệt vọng, phụ sự tin tưởng của những người không giống, là 1 trong chuyện cực kỳ rất khổ cực.

Lục U sử dụng mức độ vệ sinh lên đường những giọt nước đôi mắt không có tác dụng bên trên khóe đôi mắt, cô khẽ gặm môi rồi vùng dậy.

Không thể vì vậy được.

Cô đang được thỏa mãn nhu cầu với Thượng Nhàn Thục, chắc chắn sẽ không còn làm cho chi phí vốn liếng của chị ấy ấy như nước chảy về biển lớn Đông. Cũng thỏa mãn nhu cầu với phụ huynh, vô khi nhì người còn sinh sống, cô chắc chắn tiếp tục thực hiện tập đoàn lớn Lục thị sinh sống lại.

Chỉ cần thiết cô còn sinh sống, còn một tương đối thở, mặc dầu nên trả giá bán rộng lớn cho tới đâu, mặc dầu nên sử dụng cho tới pháp gì, cô mong muốn triển khai được tiềm năng này.

Cô không thích nối tiếp thưởng thức sự thất bại và cam Chịu như lúc còn ở mặt mày Hứa Trầm Chu nữa...

...

Đêm khuya, Tưởng Đạc nghe thấy giờ gõ cửa ngõ, anh Open chống rời khỏi.

Lục U đứng trước mặt mày anh, tò mò coi vô vào chống, nhỏ giọng hỏi: “Chị với bác bỏ đang được ngủ chưa?”

“Hai người bọn họ ở chống vô.” Tưởng Đạc xoa xoa đầu tóc tương đối rối, giải thích: “Anh không tồn tại thói thân quen ở nằm trong người không giống.”

“Ồ... thế thì chất lượng tốt rồi.”

Anh Review cô nàng nhỏ này, một vừa hai phải nãy cô đem áo phông thun White cùng theo với quần jeans, tuy nhiên lúc này đang được thay đổi trở thành một cái váy color champagne, cổ chữ V khoét cực kỳ sâu sắc.

Tưởng Đạc tinh ma đôi mắt cỡ này chứ, tất yếu anh bắt gặp chủ ý ko giản dị của cô ý Khi thay cho trang bị và cho tới gõ cửa ngõ chống bản thân.

“Em rất có thể vô được không?” Cô căn vặn anh.

Đáng lý rời khỏi Tưởng Đạc nên kể từ chối, tuy nhiên thân thuộc thể lại ko tuân bám theo sự kiểm soát của anh ấy, lặng lẽ nghiêng người nhường nhịn đàng nhằm cô vô vô.

Lục U cũng ko ấn định câu giờ bên phía ngoài phòng tiếp khách, cô lên đường trực tiếp vô phòng nghỉ của anh ấy.

Độ sáng sủa vô chống cực kỳ thấp, chỉ banh ngọn bóng ngủ bên trên đầu chóng, bên trên tủ chóng bịa đặt một cuốn sách chuyên nghiệp ngành vì như thế giờ Anh cực kỳ dày.

Lục U cố gắng sách lên coi, có lẽ rằng là sở hữu tương quan cho tới tư tưởng tội phạm.

“Muộn thế này rồi anh còn xem sách sao?”

“Muộn thế này rồi em còn nhằm ý cho tới việc anh xem sách Hay những ngủ à?”

Lục U gượng gạo mỉm cười, cực chẳng đã nói: “Em cho tới là nhằm nhờ Tưởng ca ca giúp sức nhưng mà.”

“Nhìn rời khỏi rồi.”

Ánh đôi mắt anh sâu sắc thẳm, ko hề kiêng cữ kị nhưng mà Review cô: “Em thiệt sự sắp tới... 'nhờ' anh giúp sức sao.”

Lục U hạ quyết tâm, cô ngồi xuống chóng anh rồi nói: “Có thể kết duyên, ko cần thiết hóng nửa năm đâu.”

“Hửm?”

“Không nên anh thưa bác bỏ Tưởng mong muốn anh kết duyên thì mới có thể chấp nhận trao quyền quản lý cho tới anh sao.” Lục U nhún vai, nối tiếp nói: “Em rất có thể kết duyên với anh, nhằm anh rất có thể lấy được thực quyền. Đương nhiên, chục triệu nợ bạn bè cũng tiếp tục trả lại, anh yên ổn tâm.”

“Cho nên, là sắp tới nhằm bàn ĐK với anh à?”

“Em biết, em không tồn tại ưu thế nhằm bàn ĐK với anh. Anh rất có thể tìm hiểu một người phụ phái nữ không giống, mặc dù sao cũng chỉ là 1 trong ăn hỏi fake cho tới sở hữu nhưng mà thôi, ai cũng giống như nhau.”

Lục U khẽ gặm môi: “Nếu anh đang được lựa chọn em, em chắc chắn tiếp tục phát triển thành người liên minh rất tốt của anh ấy, sẽ không còn phiền phức anh, anh mong muốn ly hít khi này thì tiếp tục ly hít khi ấy, em sẽ không còn yêu sách chi phí anh, ko yêu sách tình yêu của anh ấy, em sẽ lưu lại kín mồm, tiếp tục nghe tiếng anh, còn rất có thể thực hiện bất kể chuyện gì.”

Tưởng Đạc cúi đầu mỉm cười nhạo một khi như cảm nhận thấy sở hữu chút phí phạm đường: “Lục U...”

“Tưởng ca ca, nể mặt mày quan hệ kể từ nhỏ trái ngược tất cả chúng ta, demo với em được ko.” Lục U coi anh với góc nhìn coi mong: “Em tiếp tục thực hiện một người bà xã chất lượng tốt, sẽ không còn khiến cho anh tuyệt vọng đâu.”

Anh đang được coi rời khỏi, Lục U thiệt sự cực kỳ sở hữu chân thành sắp tới tìm hiểu anh “bàn chuyện thực hiện ăn”.

Tưởng Đạc trực tiếp thắn: “Em mong muốn loại gì? Đã đồng ý kết duyên rồi, đừng chỉ có nghĩ về cho tới việc tìm hiểu chục triệu trả lại chứ.”

“Em mong muốn còm dựng lại tập đoàn lớn Lục thị.” Lục U ngay thật coi anh: “Bệnh của u em ko hóng được nữa, người liên minh nằm trong em đã và đang vứt không còn vốn liếng liếng vô Lộc Phong, ko thể thua thiệt, cũng ko thua thiệt được. Em... em nên lấy được buổi triển lãm ngày hội sắm sửa của ICLO.”

Cô tổn hao tâm trí lên đường tạo ra mối liên hệ với Phó Ân, tự sướng cho tới anh tớ, lại thức xuyên đêm thực hiện váy dạ hội... Tất cả những điều này đều ko vì như thế một lời nói vu vơ của Tưởng Đạc.

Gian sản phẩm nhưng mà cô siêu khát vọng, ngay tức thì rất có thể giành được đơn giản dễ dàng.

Tưởng Đạc lùi về đàng sau nhì bước, ngừng hoạt động chống lại, khóe mồm tương đối nhếch lên –

“Anh quí nghe em cầu van thêm vô giờ nữa.”

“Tưởng Đạc, van anh.”

“Gọi Tưởng ca ca.”

Anh chậm trễ rãi tiếp cận, chớ trước mặt mày cô, sử dụng kiểu áp bức uy lực nhưng mà coi cô kể từ bên trên cao.

Lục U không đủ can đảm ngửng đầu, góc nhìn coi trực tiếp, chỉ thấy cái khóa thắt sườn lưng black color của anh ấy.

Bàn tay ấm cúng của anh ấy nhẹ dịu để lên gáy cô, sử dụng giọng trầm thấp gằn từng chữ -

“Nói ‘Tưởng ca ca, em van anh’ lên đường.”

“Em...”

Một câu Lục U cũng ko cơ hội này thưa được.

Tới tận lúc này cô ko lúc nào nghĩ về chủ yếu bản thân lại sử dụng giọng điệu mượt mỏng mảnh vì vậy nhằm khẩn cầu Tưởng Đạc, thanh mai trúc mã kể từ nhỏ của cô ý.

Nếu là vượt lên trước khứ, sự tự trọng và kiêu ngạo của cô ý tiếp tục vô cùng ko được chấp nhận cô thực hiện vì vậy. Nhưng lúc này... thân thuộc ở trong bùn, trong cả tư cơ hội kiêu ngạo cũng không tồn tại nữa.

Chỉ sở hữu nỗ lực trèo lên, sở hữu toàn bộ sợi chão thừng rất có thể trèo lên, leo cho tới đỉnh điểm ko tiếp xúc với thì cô mới nhất rất có thể tìm hiểu lại chủ yếu một đợt tiếp nhữa.

Anh vẫn đang được chạm vô gò má cô, cô banh to lớn nhì đôi mắt, coi thắt sườn lưng anh đang được ngay sát bản thân vô tấc gang, bàn tay bắt chặt.

Toàn thân thuộc cô lập cập rẩy.

“Đừng miễn chống, không thích thì loại bỏ.”

“Em trước đó chưa từng demo qua chuyện, có lẽ rằng tiếp tục thực hiện ko chất lượng tốt.” Giọng thưa của cô ý đang dần lập cập rẩy.

“Không sao, anh dạy dỗ cho tới em.”

Giọng anh êm ả và kiên trì, tương tự như Khi dạy dỗ tăng toán cho tới cô hồi bé bỏng.

Lục U yên lặng vài ba giây, lập cập rẩy vươn tay về phía anh...

Tưởng Đạc cúi đầu, coi vẻ mặt mày Chịu đựng của cô ý, anh ko hề mừng rỡ mừng như tưởng tượng, dục niệm đang được cuồng loạn tìm hiểu tìm tòi cửa ngõ rời khỏi ê, vô khoảng thời gian rất ngắn bắt gặp nước đôi mắt xuất hiện nay bên trên khóe đôi mắt cô, lại trở thành lưỡi dao sắc bén đâm xuyên qua chuyện lồng ngực anh.

Một giây trước lúc nước đôi mắt cô rơi xuống, Tưởng Đạc lưu giữ lấy tóc cô, nhằm cô rời ra bản thân rời khỏi, cũng những xa cách “nguy hiểm”.

Cô thiếu hiểu biết coi anh.

Tưởng Đạc xoay người thanh lịch nơi khác, áp bức nỗi nhức tương khắc cốt ghi tâm vô lồng ngực.

Đây ko nên điều anh mong muốn, trọn vẹn ko phải!

Anh không thích thấy cô yếu đuối mọn vùi bản thân xuống bùn, anh mong muốn bắt gặp nụ mỉm cười kiêu ngạo và thỏa sức tự tin nhất của cô ý.

Nhưng những hành động vô liêm sỉ của anh ấy không còn đợt này cho tới lấy không giống lại đẩy cô vô ê...

Sự ăn năn hận tăng trào mạnh mẽ gần như là giết thịt bị tiêu diệt trái ngược tim Tưởng Đạc.

Chết không tồn tại gì không mong muốn.

“Tưởng Đạc...” Cô coi bóng sườn lưng anh, êm ả khẽ gọi: “Anh không dễ chịu sao?”

“Lục U, vốn liếng dĩ váy của em rất có thể tránh khỏi hư hỏng hao, là... là vì như thế thèm muốn cá thể của anh ấy, anh đang được nhằm đem Chu Mỹ Cầm.”

Đầu cô ong lên, trống không rỗng: “Anh thưa gì...”

“Anh đang được sớm vạc hiện nay rồi, tuy nhiên anh ko ngăn chặn bà tớ, là nhằm tối ni em cho tới tìm hiểu anh.”

Huyệt Thái Dương của Lục U nhảy lên không ngừng nghỉ.

“Anh... tại vì sao anh nên thực hiện như vậy?”

“Anh mong muốn nhằm em nắm rõ, không tồn tại anh, em ko thể thực hiện được gì cả.”

Tưởng Đạc sử dụng đầu ngón tay xoa lên khóe đôi mắt, lặng lẽ vệ sinh lên đường tia ấm cúng sau cùng, tiếp sau đó xoay đầu coi cô: “Ý chí uy lực, Đông Sơn tái mét khởi đồ vật gi chứ, phụ thuộc 1 mình em, được không?”

Lục U đột ngột vùng dậy, lo sợ coi Tưởng Đạc. Không thể tin cẩn được... anh tiếp tục tâm sự tiếng vì vậy.

“Cho nên, nên coi vô một cách thực tế thôi.” Tưởng Đạc nâng cằm cô lên, chầm chậm trễ cho tới ngay sát cô, gần như là hít lên: “Em vĩnh viễn sử dụng anh.” 

Lời còn ko dứt Lục U đang được sáp lại ngay sát anh, gặm mạnh lên môi anh.

Cô căm hờn coi chằm chằm anh, gặm cho tới chảy ngày tiết.

Môi bên dưới của Tưởng Đạc cảm nhận thấy nhức nhối, tuy nhiên không can tâm đẩy rời khỏi. Còn Lục U lại cực kỳ quyết đoán, sau khoản thời gian gặm kết thúc, cô giơ tay lên vứt cho tới anh một chiếc tát cực mạnh.

Âm thanh giòn giã vang lên, ko hề lưu tình.

Trên mặt mày Tưởng Đạc ngay tức thì hiện thị lên vết bàn tay, nửa mặt mày mặt đều ê dở người.

“Tưởng Đạc, anh ghi nhớ kỹ đấy.” Lục U níu lấy làn tóc cộc của anh ấy, tương tự một vừa hai phải rồi anh đã trải với cô.

Ánh mặt mày cô rét mướt lùng, gằn từng chữ: “Sớm muộn cũng đều có một ngày, em tiếp tục chứng tỏ cho tới anh coi.”

Nói kết thúc, cô tách ngoài chống.

Mặt Tưởng Đạc nghiêng hẳn về một phía, anh liếm vị tanh tưởi đậm bên trên khóe môi, rồi thư thả nhạt nhẽo giơ lên.

...

Lục U trầm mặt mày, sải bước về chống sửa chữa thay thế ăn mặc quần áo, cố gắng cái váy dạ hội đã trở nên lem mực ê lên rồi chìm chằm chằm vô nó.

Sau ê, cô ko chút bởi dự ném cỗ váy dạ hội vô máy nhuộm rét, kiểm soát và điều chỉnh cho tới nhiệt độ phỏng phù hợp, tiếp sau đó lấy dung dịch nhuộm black color sụp vô.

Cô tốn một giờ nhuộm rét, thân phụ giờ sấy thô. 

Đến tờ lù mù sáng sủa, một cỗ váy dạ hội nường tiên cá black color xuất hiện trước đôi mắt cô.

Đầu óc cô nhanh gọn lẹ hoạt động.

Còn ko đầy đủ, mẫu mã cái váy đó bám theo phong thái trong sáng của nường tiên cá, trọn vẹn ko phù hợp với color thuần đen ngòm vì vậy.

Lục U ngay tức thì lấy máy hoạ may, cố gắng kéo lên, chính thức hạn chế hạn chế.

Bỏ lên đường phần vải vóc bên trên sườn lưng, cũng hạn chế luôn luôn phần đuôi váy xòe bên dưới, may lại đợt tiếp nhữa, thực hiện rời khỏi một cỗ lễ phục dáng vẻ cộc, thuần đen ngòm đem phong thái khác hoàn toàn.

...

Sáng sớm, Lục Ninh ngáp lâu năm, ngái ngủ lên đường thoát khỏi chống, tiếp cận boong thuyền coi mặt mày trời nhú trên biển khơi.

Một bóng người black color ngồi bên trên mũi thuyền, coi mặt mày trời nhú rời khỏi kể từ đàng chân mây.

Lục Ninh xoa xoa đôi mắt, tưởng rằng bản thân bắt gặp ảo giác.

Xem thêm: nguyên tắc của việc thu sóng điện tử dựa vào

Ánh nắng nóng sớm mai kể từ từ xuyên qua chuyện tầng tầng mây đỏ au, chiếu rọi mặt mày biển lớn, nường tiên cá xinh rất đẹp, trong sáng hóa trở thành bọt biển lớn, tan trở thành mây sương.

“Phù thủy” gian ác lấy đi tiếng nói của nường tiên cá phá huỷ biển lớn xuất hiện nay, quan sát về phía mặt mày trời nhú đằng xa cách, nở nụ mỉm cười hấp dẫn.

lust@veland